Chỉ là giới thiệu về gia đình, “thánh lầy“ ở Hải Dương cũng khiến dân tình cười mỏi miệng

Ca từ luyến láy, tốc độ nói như gió cùng biểu cảm cực khôi hài của Mạc Văn Khoa khiến người hâm mộ thích thú.

Mạc Văn Khoa ghi dấu ấn khán giả từ cuộc thi Cười xuyên Việt 2015 với biệt tài phát thanh nhanh như gió cùng gương mặt “lạ”, nhìn là bật cười. Hiện anh là một trong những diễn viên hài được giới trẻ yêu mến.

Vốn là người có tính cách hài hước, bên cạnh thời gian dành cho công việc, những lúc rảnh rỗi nam diễn viên Xóm trọ vui nhộn còn chịu khó giao lưu với người hâm mộ bằng các clip “siêu cười” do tự anh sáng chế rồi độc diễn.

Sau “Bức thư tình” gửi người trong mộng cực bá đạo, bản tin “Nhắn tìm bò lạc” siêu lầy lội,… mới đây Mạc Văn Khoa lại khiến khán giả đứng ngồi không yên với clip mới. Lần này, diễn viên họ Mạc đã quyết định giới thiệu về các thành viên trong gia đình theo cách chẳng giống ai.

Xem clip:

Anh giới thiệu như sau: “Ông em tên là Quan Văn Tài, sinh ra ở làng Trong Vắt, xã Trong Veo, huyện Trong Suốt, tỉnh Tinh Khiết. Ông em dân tộc Kinh. Sở thích của ông là thích ăn kem vào mùa đông, ăn thịt kỳ nhông vào mùa hè, ăn chè vào mùa thu và ăn kẹo cao su vào mùa còn lại. Đặc biệt, suốt 4 mùa ông em rất thích ăn thịt rùa.

Bà em tên Thi Thị Hài, dân tộc tỏm, thích hát nhạc đám cưới ở đám ma và ngược lại hát nhạc đám ma ở đám cưới, thích nằm kèo dưới chứ không bao giờ nằm kèo trên, thích được gọi một lúc cả họ và tên, đặc biệt bà rất thích dùng kem ốc sên.

Đấy là giới thiệu về ông bà, sau đây em xin giới thiệu về bản thân. Tên em cũng gắn liền với ông bà. Tên em thì bố mẹ đẻ ra đặt là Đám Văn Tang. Ngày xưa em ở Nha Trang nhưng gia đình ly tán em phải sang bên Lào. Sau khi được xuất ngoại em lại theo phong trào nhào qua Anh. Bên Anh nói chuyện nhanh, em nghe được tiếng mà không hiểu cái gì. Cả ngày mặt cứ lầm lỳ bố em tức quá đuổi về nhà dì ở luôn.

Nhà dì buôn bán đang suôn, em về 3 tháng thì bán luôn cửa hàng. Tự nhiên em cảm thấy bàng hoàng nên quyết định vào bảo tàng giữ xe. Giữ xe thì kinh tế lại éo le nên em lại phải bắt xe về nhà. Về nhà em gặp được bà, bà em ở tít bên phà Hải Dương. Hải Dương con người dễ thương nên em quyết định ở luôn Hải Phòng”.